Osho – Tình yêu – Tự
do – Một mình
Phần I: Tình yêu
Bạn sẽ ngạc nhiên mà biết rằng
từ tiếng Anh cho yêu love bắt nguồn từ từ tiếng Phạn lobha; lobha nghĩa là tham lam. Có thể đấy
chỉ là tình cờ mà từ tiếng Anh love đã phát triển từ từ tiếng Phạn
mang nghĩa tham lam, nhưng cảm giác của tôi là ở chỗ điều đó không thể là tình
cờ được. Phải có cái gì đó bí ẩn đằng sau nó, phải có lí do giả kim thuật nào
đó đằng sau nó. Thực tế, tham lam được hiểu thấu trở thành tình yêu. Chính tham
lam, lobha, được hiểu thấu khéo, trở thành
tình yêu. Tình yêu là chia sẻ; tham lam là tích trữ. Tham lam chỉ muốn lấy và
không bao giờ cho, còn yêu chỉ biết cho mà không bao giờ đòi cái gì đền đáp
lại; nó là chia sẻ vô điều kiện. Có thể có lí do giả kim thuật nào đó mà lobha đã trở thành love trong tiếng Anh. Lobha trở thành love khi có liên quan tới giả kim
thuật nội tâm.
Chương 1: Ủy mỵ
Tình yêu không phải
là điều vẫn thường được hiểu bởi từ này. Tình yêu thông thường chỉ là sự giả
dạng; cái gì đó khác đang ẩn kín đằng sau nó. Tình yêu thực là hiện tượng hoàn
toàn khác. Tình yêu thường là đòi hỏi, tình yêu thực là chia sẻ. Nó không biết
gì tới đòi hỏi; nó biết niềm vui của việc cho.
Tình yêu thông
thường giả vờ quá nhiều. Tình yêu thực không giả vờ; nó đơn giản có đấy. Tình
yêu thông thường trở thành gần như tương tư, ẻo lả, ướt át, cái bạn vẫn gọi là
"uỷ mị". Nó phát lợm giọng, nó phát buồn nôn. Tình yêu thực là nuôi
dưỡng, nó làm mạnh cho linh hồn bạn. Tình yêu thường chỉ nuôi dưỡng cho bản ngã
bạn - không phải là bạn thực mà là bạn giả. Cái giả bao giờ cũng nuôi dưỡng cái
giả, nhớ lấy; và cái thực nuôi dưỡng cái thực.
Trở thành người phục
vụ cho tình yêu thực - và điều đó nghĩa là trở thành người phục vụ cho tình yêu
trong thuần khiết tối thượng của nó. Cho đi, chia sẻ bất kì cái gì bạn có, chia
sẻ và tận hưởng việc chia sẻ. Đừng làm nó cứ dường như đó là nghĩa vụ - thế thì
toàn thể niềm vui sẽ mất đi. Và đừng cảm thấy rằng bạn đang làm ơn cho người
khác, đừng bao giờ, thậm chí đừng có điều đó trong một khoảnh khắc. Tình yêu
không bao giờ là gia ơn. Ngược lại, khi ai đó nhận tình yêu của bạn, bạn cảm
thấy biết ơn. Tình yêu mang tính biết ơn rằng nó đã được chấp nhận.
Tình yêu chưa bao
giờ chờ đợi được ban thưởng, thậm chí không đợi cả được cám ơn. Nếu cám ơn tới
từ phía bên kia, tình yêu bao giờ cũng ngạc nhiên - nó là ngạc nhiên hài lòng,
bởi vì không có trông đợi. Bạn không thể thất vọng với tình yêu thực được, bởi
vì không có trông đợi ngay chỗ đầu tiên. Và bạn không thể đáp ứng được cho tình
yêu giả bởi vì nó bắt rễ trong trông đợi rằng bất kì cái gì được làm bao giờ
cũng vẫn không đủ. Trông đợi của nó quá lớn, chẳng ai có thể đáp ứng được cho
nó cả. Cho nên tình yêu giả bao giờ cũng đem tới thất vọng, còn tình yêu thật
bao giờ cũng đem tới mãn nguyện.
Và khi tôi nói,
"Trở thành người phục vụ của tình yêu," tôi không nói trở thành người
phục vụ của ai đó mà bạn yêu đâu, không, không phải thế chút nào. Tôi không nói
trở thành người phục vụ của người yêu. Tôi nói trở thành người phục vụ của tình
yêu. Ý tưởng thuần khiết về tình yêu nên được tôn thờ. Người yêu của bạn chỉ là
một trong những hình dạng của ý tưởng thuần khiết đó, và toàn thể sự tồn tại
không chứa đựng gì ngoài hàng triệu hình dạng của ý tưởng thuần khiết đó. Hoa
là một ý tưởng, một hình dạng, trăng lại là hình dạng khác, người yêu của bạn
lại là hình dạng khác... con bạn, mẹ bạn, bố bạn, họ tất cả đều là những hình
dạng, tất cả đều là những con sóng trong đại dương của tình yêu. Nhưng đừng bao
giờ trở thành người phục vụ của người yêu. Bao giờ cũng nhớ rằng người yêu của
bạn chỉ là một cách diễn đạt tí hon.
Phục vụ tình yêu qua
người yêu, để cho bạn không bao giờ trở nên bị gắn bó với người yêu. Và khi
người ta không bị gắn bó với người yêu, tình yêu đạt tới những đỉnh cao nhất
của nó. Khoảnh khắc người ta bị gắn bó, người ta bắt đầu tụt xuống thấp. Gắn bó
là một loại hấp dẫn - không gắn bó mới là ân huệ. Tình yêu giả là cái tên khác
cho gắn bó; tình yêu thực rất tách rời.
Tình yêu giả biểu lộ
lo lắng quá nhiều - nó bao giờ cũng lo lắng. Tình yêu thực ân cần, chu đáo
nhưng không lo lắng. Nếu bạn thực sự yêu một người, bạn sẽ ân cần, chu đáo với
nhu cầu thực của người đó nhưng bạn sẽ không biểu lộ lo lắng không cần thiết
tới cái ngu xuẩn của người đó, những ý nghĩ kì cục ngu xuẩn của người đó. Bạn
sẽ chăm nom tới các nhu cầu của người đó, nhưng bạn không có đó để đáp ứng các
ham muốn hão huyền của người đó. Bạn sẽ không đáp ứng cái gì thực sự sẽ làm hại
cho người đó. Chẳng hạn, bạn sẽ không đáp ứng bản ngã của người đó, mặc dầu bản
ngã của người đó sẽ đòi hỏi. Người quá lo lắng, gắn bó, sẽ đáp ứng cho đòi hỏi
của bản ngã - điều đó nghĩa là bạn đang đầu độc người yêu của mình. Ân cần, chu
đáo nghĩa là bạn sẽ thấy điều này không phải là nhu cầu thực sự mà là nhu cầu
của bản ngã; bạn sẽ không đáp ứng nó.
Tình yêu biết từ bi
nhưng không lo lắng. Đôi khi nó cứng rắn, bởi vì đôi khi nó cần cứng rắn. Đôi
khi nó rất xa cách. Nếu xa cách là có ích, nó chính là xa cách. Đôi khi nó rất
lạnh nhạt; nếu nó cần phải lạnh nhạt thì nó lạnh nhạt. Bất kì cái gì là nhu
cầu, tình yêu đều chu đáo tính tới - nhưng không lo lắng. Nó sẽ không đáp ứng
cho bất kì nhu cầu không thực nào; nó sẽ không đáp ứng cho bất kì ý tưởng độc
hại nào trong người khác. Tìm vào bên trong, thiền về tình yêu, thực nghiệm đi.
Tình yêu là thực nghiệm lớn lao nhất trong cuộc sống, và những người sống mà
không thực nghiệm bằng năng lượng tình yêu thì sẽ không bao giờ biết cuộc sống
là gì. Họ sẽ chỉ vẫn còn trên bề mặt mà không đi vào trong chiều sâu của nó.
Giáo huấn của tôi là hướng theo
Tình yêu. Tôi có thể vứt bỏ từ Thượng đế rất dễ dàng - chẳng có vấn đề gì nhưng
tôi không thể vứt bỏ được từ Tình yêu. Nếu tôi phải chọn giữa từ Tình yêu và
Thượng đế, tôi sẽ chọn tình yêu; Tôi sẽ quên tất cả về Thượng đế, bởi vì những
người biết tới Tình yêu nhất định biết tới Thượng đế. Nhưng không có điều ngược
lại. Những người nghĩ về Thượng đế và triết lí hoá về Thượng đế chẳng bao giờ
biết về Tình yêu cả - và sẽ chẳng bao giờ biết về Thượng đế nữa.